Monday, May 16, 2016

Tản mạn cà phê một thoáng diện tích văn hóa cà phê

Du nhập vào Việt Nam cùng văn hoá Pháp, cà phê trở nên 1 phần ko thể thiếu của đời sống thị dân, bền chặt tới mức từ một danh từ chỉ thức uống, cà phê còn được sử dụng như 1 động từ. Nơi uống cà phê dần vươn lên là khoảng trống sẻ chia của người thành thị. Cuộc toạ đàm mở ra vào 1 chiều cuối tuần tại báo Sài Gòn Tiếp Thị có tên "Không gian văn hoá cà phê", bởi thế cũng là cuộc trò chuyện về muôn mặt của đời sống đô thị.

văn hóa cà phê

Cà phê Sài Gòn – Hà Nội

nhà khảo cổ Nguyễn Thị Hậu

>>> Có thể bạn quan tâm: máy xay cafe

Nhà khảo cổ Nguyễn Thị Hậu, tác nhái của tập tản văn Buổi trưa trong quán cà phê đưa ra những nhận xét xác đáng: "Tôi muốn nhìn cà phê Sài Gòn, từ sự so sánh mang cà phê Hà Nội. Trước đây Hà Nội chỉ với chè chén vỉa hè chứ ko mang cà phê vỉa hè, khách quay mặt vào trong chứ ko quay ra không tính đường.

Cà phê Hà Nội ngày xưa thường nằm trong các căn nhà nhỏ, thành phần đi uống cà phê là công chức cũ, văn nghệ sĩ. Sau năm 1975, đặc biệt một vài năm mới đây, Hà Nội bắt đầu giống như Sài Gòn, một số biệt thự cũ được cải tạo thành quán cà phê, quán bởi thế rộng hơn, không bó hẹp như trước. Quán cà phê Hà Nội, khách thường ngồi rất lâu, không ồn ào mà loại chính là đến để tâm tình, khác cà phê Sài Gòn mang tính cộng đồng hơn. Sài Gòn thì khác, người ta sở hữu thể tạo ra một vài khoảng trống văn hoá cà phêcó tính thử nghiệm cho bất kỳ trào lưu, xu hướng nào, từ cà phê sách, cà phê gallery, cà phê kịch… Điều đấy căn nguyên từ tính phương pháp người Sài Gòn ko ngại ngần, ko sợ hãi, mạnh dạn, không sợ bị chê bai".

nhà thiết kế Chương Đặng

>>> Mời bạn xem thêm: bình xịt kem tươi giá rẻ

Nhà làm Chương Đặng, thế hệ 8X cũng hào hứng bắt vào câu chuyện: "Không gian cà phê phản ánh cư dân ở vùng đấy. lúc đi du lịch, muốn Tìm hiểu vùng đất, con người ở ấy như thế nào thì cứ tìm đến quán cà phê đông nhất ở vùng đất đó mà ngồi. Ở Ý với vùng khách ngồi uống ực 1 mẫu là đi, chỉ trong vòng 5 phút. Ở Hong Kong, người ta lo chăm chút cho việc ăn mặc đẹp buộc phải thức uống cũng cực kỳ hào nhoáng, bởi vậy mà không gian cà phê ở đây lộng lẫy ánh sáng. Tôi nghiệm thấy quán cà phê thành công là do người chủ chịu khó chia sẻ sự riêng tư của mình, mỗi góc đều mang dấu ấn của một câu chuyện nào đấy của chủ nhân, chăm chút cho đầy đủ góc trong quán".

Uống 1 chỗ ngồi

Trương Đức Long

>>> Chúng tôi cung cấp: may xay sinh to cong nghiep gia re

Anh Trương Đức Long, chủ quán cà phê Bazar, chia sẻ: "Bạn bè ở nước ngoại trừ về hoặc vùng miền khác tới hỏi Sài Gòn với gì là đặc sản thì tôi nói đó là càphê". giả dụ 1 khách nước ngoài đến Sài Gòn đề nghị một điểm văn hoá, anh ta sẽ cần đến 1 quán cà phê vườn. nhắc đến Paris là nói tới cà phê vỉa hè. Trong lúc Sài Gòn lại quá rộng rãi nắng, và mang gì đẹp hơn hình ảnh nhấp 1 ngụm cà phê và ngắm nhìn ánh nắng xuyên qua kẽ lá. Anh tâm sự: "Bản thân tôi ưa thích cà phê, mở quán cà phê là vì truyền thống gia đình. Tôi nhớ bố tôi vốn là dân mỹ thuật, nhưng vì mê uống cà phê mà không mang tiền buộc phải "cắn răng" gán lại một số mẫu đĩa mà ông quý hơn hết thảy. "Cái ghiền" ấy đi sâu vào tôi vì thế tôi siêu hiểu cảm giác say cà phê. Sau này tôi đọc rộng rãi bài viết của một số nhà báo về cà phê, tôi nhớ mãi câu của anh Đỗ Trung Quân: "Người ta không chỉ uống cà phê mà uống cả chỗ ngồi".

Bản chất của không gian văn hoá cà phê là suy tư, sáng tạo trong sự yên tĩnh. Trong thể tích này người ta cư xử mang nhau bằng thái độ trầm tĩnh, trao đổi, hiểu nhau. Nhậu nhẹt thì bá cổ bá vai xả láng chứ cà phê thì ko, anh không thể uống mười ly cà phê được trong lúc rượu thì sở hữu thể cả lít.

Nhà làm Chương Đặng cho biết: "Tôi đang thực hiện một quán cà phê có hơn 100 cửa sổ, với bàn pha trà, cà phê dành cho thành viên (member). Ý tưởng cửa sổ sẽ mang lại cho mỗi người 1 góc nhìn khác nhau". Nhà thơ Chiêu Anh tâm tình rằng ko hiểu sao lúc thiết kế quán cà phê, cô toàn thực hiện theo một số ký ức về một thể tích cũ xưa qua lời đề cập của cha mẹ cô. Cô thích ánh đèn vàng, mẫu ghế gỗ nhỏ xinh và một khoảng vườn thơm ngát hương hoa. siêu đồng tình, anh Nguyễn Đức Long cũng cho rằng, ngay chính anh lúc thực hiện 1 thể tích cho khách uống cà phê, anh nhớ tới bố và một số lần đi sắm cà phê về cho ông, vừa đi vừa ngửi mùi thấy đã đời. ấy là lý do anh đã mở 1 quán cà phê buffet, để khách có thể tìm từng mẫu cà phê mình thích, tự tay pha cho mình một phin và có thể… ngửi tuỳ thích.

Golden Mountain Hoàng Anh

>>> Có thể bạn thích: cung cấp cà phê bột

Nhưng anh chủ quán càphê Golden Mountain Hoàng Anh lại sở hữu vài quan tâm khác. cực kỳ tự tin tức về cà phê Việt, anh nói: "Gia đình tôi vốn marketing nhiều mẫu hình khác. Nhưng lúc bắt đầu trồng cà phê, thiết kế cà phê để xuất khẩu, tôi nghĩ phải đem cà phê về Sài Gòn, đặt nó vào một nơi thật trang trọng, vì hạt cà phê đẹp như hạt ngọc. Tôi đã thuê một biệt thự làm kiểu châu Âu mở một quán cà phê. Khách tới với thể tìm cà phê mình muốn rubusta, moka… đậm nhạt tuỳ thích và ai cũng nói mùi cà phê vô cùng thơm làm cho người ta muốn uống hơn. mới đây người ta kể nhiều tới Starbucks, tôi nghĩ ko mang gì buộc phải sợ họ. các quán cà phê ở Sài Gòn, thời trang uống cà phê của người Việt đã ăn sâu vào ký ức, ngày nay và sẽ đi vào tâm thức của lớp trẻ tương lai. do vậy, dù Sartbucks có mạnh như thế nào thì họ ko bao giờ thay thế được đặc sản không gian văn hoá cà phê Sài Gòn, nơi mà chiều sâu văn hoá Việt cực kỳ đậm, vô cùng Sài Gòn".

Đậm tinh thần khai minh

Nguyễn Đức Lộc - Cà phê học thuật

>>> Xem thêm: cafe hạt

các quán cà phê thứ 1 ở Paris là trung tâm khai sinh tư tưởng bí quyết mạng Pháp hay phong trào khai minh của châu Âu… "Rượu đồng hành sở hữu thi sĩ, cà phê đồng hành sở hữu triết gia", nhà nghiên cứu triết học Bùi Văn Nam Sơn từng nhắc thế trong một lần trò chuyện về phong trào khai minh. Ở điểm này, anh Nguyễn Đức Lộc, người gầy dựng buộc phải "Càphê học thuật" ở đại học công nghệ xã hội và nhân văn nhận định: "Càphê là biểu tượng của nhu cầu giao tiếp, gặp gỡ. Càphê học thuật của tôi chủ yếu là tới ấy để gặp gỡ, tương giao về một chủ đề, 1 học thuyết đang được thảo luận, thậm chí là vài xu thế nghệ thuật mới hay dù chỉ bàn về một mẹo luận khoa học đang gây tranh cãi… Chính trong dung tích này, cà phê vượt ra khỏi khái niệm ban đầu, phát triển thành biểu tượng văn hoá".

hiện nay ở Sài Gòn, đã hình thành cà phê thiết bị Bảy, cà phê Kịch, cà phê Ý Tưởng… đó là vài sáng kiến hợp lý mà ai cũng mong sẽ mọc đầy ở các nơi khác để với thể trao đổi về hội hoạ, kiến trúc, ý tưởng mới, sách, văn chương, triết lý… mà không phải vào một vài chốn trang nghiêm.

chủ quán cà phê Chiêu

Nhà thơ Chiêu Anh, chủ 1 quán cà phê sách ở quận Tân Bình cho biết: "Tôi không ngại khi mở cà phê sách thì người ta ngồi cả ngày. Ngay từ đầu, tôi đã xác định làm một quán cà phê sách không hề để bán sách như Phương Nam mà đem sách trong thư viện mình ra cho quý khách, phục vụ cho văn hoá đọc. hơi điên rồ, tốn kém nhưng hiện quán cà phê chỉ vài chục mét vuông của tôi đã có tám kệ sách, hơn một.100 đầu sách (gồm 700 cuốn của Chiêu Anh và bạn bè, anh chị em đem lại khoảng 400 cuốn vài thể loại hội hoạ, nghiên cứu…)" vô cùng đồng ý với Chiêu Anh, một giảng viên đại học cho rằng: "Quán cà phê cần yên tĩnh, góc đọc sách.

Điều đáng buồn là cực kỳ ít khi thấy người ta tận dụng quán cà phê vườn để đọc sách, hầu như ko ai đọc sách trong quán cà phê. Trong điều kiện sống bây giờ, quán cà phê vườn là nơi đọc sách vô cùng tối ưu vì ở nhà thì con loại ì xèo, rồi nhạc, tivi… Ở nước bên cạnh người ta đọc sách trong lúc đi xe, ngồi chờ xe buýt, trong công viên, chỗ nào yên tĩnh là người ta đọc. Còn ở Sài Gòn thì ở đâu tuyệt vời hơn cà phê vườn? Nhạc nhẹ, gió nhẹ, nước róc rách, chim kêu và một nơi cô tịch để đọc sách, 1 cách chọn sự cô đơn trong đám đông, thật thần tiên".

Việt Nam là một trong một số dân tộc biết khai thác cà phê hơi nhiều chiều, trong ấy có cả chiều sâu văn hoá, vì vậy, ko dễ gì loại diện tích văn hoá đó sở hữu thể bị mai một.

Thế giới tự do của mỗi người

Mỗi nhà kinh doanh khi đưa ra một thương hiệu cà phê nào đó, thường kèm theo một vài tuyên ngôn, như một thiết bị văn hoá mà họ muốn tạo ra để người thưởng thức với thể tìm thấy ở đó sự đồng cảm nhất định, lâu dần sẽ hình thành thói quen sử dụng. Người ta thường kể Starbucks không bán cà phê, mà bán văn hoá Mỹ, ko khí đi lại của đời sống Mỹ mà người Mỹ đang thụ hưởng, mang tuyên ngôn: "Khơi nguồn cảm hứng và nuôi dưỡng tinh thần con người". Trung Nguyên thì sở hữu cả 1 hệ thống tuyên ngôn cà phê, học thuyết cà phê, thánh địa cà phê… với 1 "bữa tiệc" slogan thú vị: "Giúp suy nghĩ mạnh hơn", "Vị cà phê cực mạnh", "Mạnh chưa đủ, nên đúng gu"…

Ai cũng mang thể mang cảm nhận của riêng mình. Cà phê là thế giới tự do của mỗi người, giúp họ đi sâu hơn vào đời sống của chính mình, nó ko bị áp đặt bởi bất cứ thứ tuyên ngôn của 1 nhà buôn bán nào. Xin đừng "bái vật hoá" cà phê. Hãy xem nó như 1 đồ vật thức uống vừa đủ với toàn bộ mọi tâm trạng. Vừa đủ để buồn, vừa đủ để vui, vừa đủ để say, vừa đủ để lạc vào một vùng nào đấy của ký ức để tạm quên đi vài nhọc nhằn thường nhật.

1 ngày nào đó mọi người ghiền một chỗ ngồi tưởng ko thể rời bỏ, nhưng đừng tự khép mình. Hãy tạt qua 1 ngõ nhỏ, hay đi đến 1 vùng đất lạ, kêu 1 ly cà phê, bạn mang thể tìm được một vài cảm nhận hoàn toàn mới mẻ. Chất cafein mang đến điều ấy hay là diện tích văn hoá, là hương vị? Chính là sự cùng hưởng của con người sở hữu cà phê, để mang đến 1 hương vị mới lạ cho riêng người dùng mỗi ngày. Chính vì thế cà phê chẳng bao giờ thiết kế người dùng chán, nó vẫn mãi là một thiết bị bí ẩn, quyến rũ.

Kim Yến

0 comments:

Post a Comment