Wednesday, May 11, 2016

Câu chuyện cà phê: Giây phút tĩnh lặng bên ly cafe

Như 1 thói quen cố hữu, mỗi lúc trong lòng trĩu nặng ưu tư, tôi lại dong xe rong ruổi trên những con đường. Đường phố rầm rộ, hối hả càng thiết kế tăng thêm cảm giác bơ vơ, lạc lõng.

Ngã tư đèn đỏ, lòng dung dằng, nên dừng lại hay đi tiếp? Ngước mắt lên nhìn trời, cho nước mắt chầm chậm chảy ngược vào trong. Tôi quyết định rẽ vào một con đường lạ, mong cảm giác mới mẻ dần đánh lừa và thế chỗ cho cảm giác bức bối ngày nay.

Vòng xe quay đều, quay đều qua vài con phố rồi giới hạn hẳn lại tại một quán cà phê có cá tính xưa cũ. tìm một góc khuất yên tĩnh, lần đâu tiên tôi gọi cho mình 1 cốc cà phê đen.

cà phê coffee tree

Giọng ca của Lê Cát Trọng Lý vang lên thủ thỉ:

"Người nằm mơ bước đi lang thang mộng du
không biết đường quay về
Người ko mơ cũng đi lang thang nghìn phương
đi tìm đường quay về…"

Phút tĩnh lặng bên ly cà phê, khoảng trống dường như tách biệt hẳn mang dòng xô bồ, hối hả ngoại trừ kia. Gợi các suy nghĩ miên man về mình, về đời. Bị vòng xoay tất bật của cuộc sống, một vài lo toan nhọc nhằn cơm áo bủa vây, tôi như người mộng du không nhớ nổi đường quay về. Từng giọt cà phê đen đậm nhỏ xuống lòng tôi day dứt, liệu trong thức uống đắng môi kia, có được mấy phần ngọt ngào?

Uống một ngụm cà phê, tôi như cố nuốt trọn các trái đắng trong đời. Chợt khưng lại, hình như sau cái đắng tê nhẹ đầu lưỡi là dư vị ngọt nhẹ cùng hương thơm thoang thoảng. một suy nghĩ tưởng chừng đã cũ, nay lại trở thành sâu sắc "nếu từng nếm trải sự cạnh tranh, thì thành công mới vươn lên là ý nghĩa". Tự nhủ lòng hãy cứ chắt chiu trong từng giọt đắng, rồi sẽ đến khi mình chọn thấy điều tốt đẹp!

0 comments:

Post a Comment