Saturday, July 2, 2016

Câu chuyện cà phê: Vị đắng bên ly cà phê yêu dâu

Bên ly ca phe nguyen chat tôi cảm nhận được vị lạnh của đá, vị đắng của cafe sach. Tôi ngồi 1 mình, không cảm giác hồi hộp chờ đợi trông ngóng ai đó, bình yên lắm.
Vị đắng bên ly cà phê yêu thương
Cảm giác thật khó chịu khi đã nằm xuống mà không ngủ được, thời gian như kéo dài vô tận. Lại nằm trằn trọc suy nghĩ đủ trang bị chuyện, dặn lòng đừng suy tưởng tượng rộng rãi việc nữa nhưng không nghĩ ko được. ko biết sở hữu được bao nhiêu người hiểu tâm trạng của tôi khi này? Đếm trên đầu ngón tay vẫn ko xác định được chính xác con số đấy.

>>> Chúng tôi cung cấp: ca danh sua
Mỗi con người luôn hướng tới sự logic, tôi cũng vậy, không thể hoàn hảo được hết gần như, chỉ 1 phần nào đó thôi cũng được rồi, bởi ko ai xuất sắc hết, mất dòng này được loại kia. với một vài lúc tôi muốn như mọi người nhưng với các người đã nói với tôi là họ muốn được như tôi. sở hữu lẽ ko ai hài lòng sở hữu chính bản thân mình, vì vậy tôi mới sống tới tận giây phút này để biết như thế nào mới gọi là sống. Giờ thì một mình đối diện với chính mình.



có một vài khi tôi buồn, để vượt qua một vài nỗi buồn ấy tôi yêu cầu sự chia sẻ, 1 sự cảm thông. Tôi muốn khóc để vơi bớt nỗi buồn, để nỗi buồn không chất cất xây dựng tan nát thêm cõi lòng nữa bởi ấy là gánh nặng nên đề nghị trút bỏ. lúc một vài giọt nước mắt bắt đầu rơi, tôi thật sự cảm thấy nhẹ lòng, rồi chán nản sở hữu vài trái ngang xảy đến mang mình, nản với bản thân và ko chọn ra lối thoát. Tôi tự dày vò bản thân sở hữu bao suy nghĩ ngổn ngang, rối rắm, chọn tới trang bị gì đấy để nhất thời tôi có thể quên đi. Tôi trốn chạy, thấy mình thật nhu nhược.

>>> sở hữu thể bạn quan tâm: máy xay cafe 600n

Ngày hôm nay bỗng đặt ra cho bản thân câu hỏi: "Tôi đã sống như thế nào". Trả lời sao đây khi đã sở hữu khi tôi không dám đối diện sở hữu mình? Tôi sợ tất cả mọi người biết tôi khóc và yếu đuối. Đã bao giờ tôi sống đúng nghĩa? với lẽ sở hữu mà cũng có lẽ không, khi tôi còn ngập ngừng phân vân giữa "Có" và "Không", nhớ lại thật chậm rãi, từ từ. "Định mệnh, khó mang thể nhắc cho rõ ràng, cũng khó làm cho người ta chấp nhận được nó", tôi học cách yêu thương và chấp nhận với định mệnh, có cuộc sống hiện nay của bản thân. Nó sẽ gắn bó mang tôi đến suốt cuộc đời này.

0 comments:

Post a Comment